NÓI ĐI ĐÔI VỚI LÀM – THƯỚC ĐO BẢN LĨNH, TRÁCH NHIỆM CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN
NÓI ĐI ĐÔI VỚI LÀM – THƯỚC ĐO BẢN LĨNH, TRÁCH NHIỆM CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN
Trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, “nói đi đôi với làm” không chỉ là yêu cầu về phương pháp, tác phong công tác mà còn là thước đo bản lĩnh, ý thức trách nhiệm và uy tín của cán bộ, đảng viên. Ngược lại, tình trạng “nói nhiều, làm ít”, “hứa nhiều nhưng thực hiện chưa tương xứng” là biểu hiện của chủ nghĩa hình thức, sự thiếu thống nhất giữa nhận thức và hành động, giữa trách nhiệm được giao và kết quả thực tế. Nếu không được nhận diện, chấn chỉnh kịp thời, căn bệnh này không chỉ làm giảm hiệu quả công việc mà còn bào mòn niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân, ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, chính quyền; tạo kẽ hở để các thế lực thù địch, phần tử xấu lợi dụng xuyên tạc, chống phá.
NÓI ĐI ĐÔI VỚI LÀM – THƯỚC ĐO BẢN LĨNH VÀ TRÁCH NHIỆM
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt coi trọng việc nói đi đôi với làm, xem đây là phẩm chất quan trọng của người cán bộ cách mạng. Người phê phán tình trạng nói nhiều, làm ít, hứa mà không làm bởi đó là biểu hiện của sự thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm, làm tổn hại đến niềm tin của quần chúng. Thực tế cho thấy, một chủ trương đúng, một kế hoạch chặt chẽ hay một nghị quyết sát thực tiễn chỉ thực sự có giá trị khi được tổ chức thực hiện hiệu quả.
NGHỊ QUYẾT KHÔNG THỂ TỰ BIẾN THÀNH KẾT QUẢ; QUYẾT TÂM KHÔNG THỂ THAY THẾ HÀNH ĐỘNG.
Biểu hiện của “nói nhiều, làm ít” khá đa dạng: phát biểu rất quyết liệt nhưng triển khai thiếu sâu sát; xây dựng kế hoạch đầy đủ nhưng thiếu kiểm tra, đôn đốc; cam kết nhiều nhưng kết quả hạn chế; khi nhiệm vụ không đạt yêu cầu lại thiếu tinh thần nhận trách nhiệm, tìm nguyên nhân khách quan hoặc đẩy trách nhiệm cho người khác. Đáng lưu ý hơn, có trường hợp nhận thức đúng nhưng hành động chưa tương xứng. Trên không gian mạng, trước thông tin sai trái, xuyên tạc, một số cán bộ, đảng viên còn tâm lý e ngại, né tránh, không chủ động lan tỏa thông tin tích cực, chính thống. Sự im lặng trước cái sai, trong một số trường hợp, có thể vô tình tạo khoảng trống để thông tin xấu độc lấn át thông tin đúng đắn. Một biểu hiện đáng lưu ý là bệnh hình thức: hội nghị nhiều, kế hoạch nhiều, phong trào nhiều nhưng sản phẩm cụ thể, chuyển biến thực chất chưa tương xứng. Nếu đánh giá cán bộ chủ yếu dựa vào số lượng văn bản, cuộc họp, báo cáo mà chưa coi trọng kết quả cuối cùng thì rất dễ tạo môi trường cho bệnh hình thức tồn tại. Cùng với đó là tâm lý ngại va chạm, né tránh trách nhiệm, sợ sai, sợ trách nhiệm. Có việc thuộc trách nhiệm của mình nhưng chậm quyết định; có vấn đề cần giải quyết nhưng chờ chỉ đạo; thấy hạn chế nhưng không thẳng thắn đấu tranh.
KHÔNG NÉ TRÁNH – KHÔNG ĐÙN ĐẨY – KHÔNG SỢ TRÁCH NHIỆM
Đây là những biểu hiện cần được nhận diện rõ, bởi cán bộ, đảng viên không chỉ cần có nhận thức đúng mà còn phải thể hiện trách nhiệm bằng hành động cụ thể, nhất là trước những vấn đề khó, phức tạp, liên quan trực tiếp đến lợi ích của Nhân dân.
Khắc phục tình trạng “nói nhiều, làm ít” trước hết phải bắt đầu từ ý thức tự giác của mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu. Uy tín không được tạo dựng bằng những lời nói hay, khẩu hiệu đẹp mà bằng kết quả công việc, bằng tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và hiệu quả phục vụ Nhân dân. Người đứng đầu phải thực sự nêu gương trong hành động; việc gì đã nói phải quyết tâm làm, việc gì đã làm phải làm đến nơi đến chốn; nhiệm vụ đã giao phải rõ người, rõ việc, rõ thời gian, rõ kết quả và rõ trách nhiệm.
LẤY KẾT QUẢ CÔNG VIỆC LÀM THƯỚC ĐO
Cùng với đó, công tác đánh giá cán bộ cần thực chất hơn, lấy sản phẩm, tiến độ, hiệu quả công việc và sự chuyển biến trong thực tiễn làm căn cứ quan trọng. Không thể đánh giá cao một người chỉ giỏi trình bày nhưng kết quả công việc hạn chế; đồng thời phải kịp thời ghi nhận những cán bộ tận tụy, âm thầm, dám nhận việc khó và tạo ra kết quả cụ thể. Cần tăng cường kiểm tra, giám sát việc thực hiện những nhiệm vụ đã cam kết, những nội dung đã đề ra trong chương trình, kế hoạch công tác. Nói đúng phải đi liền với làm thật; làm thật phải tạo ra kết quả thật. Những trường hợp né tránh, đùn đẩy, thiếu trách nhiệm cần được nhắc nhở, chấn chỉnh; những cá nhân dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung cần được bảo vệ, khuyến khích. “Nói nhiều, làm ít” có thể bắt đầu từ một hạn chế trong tác phong, nhưng nếu kéo dài sẽ trở thành căn bệnh của chủ nghĩa hình thức, làm suy giảm sức chiến đấu của tổ chức đảng và niềm tin của Nhân dân. Trong giai đoạn phát triển mới, yêu cầu đối với mỗi cán bộ, đảng viên ngày càng cao.
NÓI ĐÚNG – LÀM ĐÚNG – CÓ KẾT QUẢ – HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ
Mỗi lời nói cần được kiểm chứng bằng việc làm, mỗi cam kết phải được đo bằng kết quả. Đó chính là thước đo bản lĩnh, trách nhiệm và uy tín của người cán bộ, đảng viên; đồng thời là cách thiết thực để củng cố niềm tin của Nhân dân, xây dựng Đảng trong sạch, vững mạn